Hoàng Hữu Phước, MIB
Ông cha ta nói rất chí lý rằng “dạy con từ thủa còn thơ, dạy vợ từ lúc ban sơ mới về”. Tôi là một anh thủ cựu thích Hán học đồ Nho mê …Tây học hiện đại cấp tiến, quanh năm suốt tháng viết toàn tiếng Anh, chỉ đến khi cái anh Yahoo 360 tự sinh tự diệt được thay thế bằng mấy mạng xã hội xập xí xập ngầu mọc lên như nấm mà tôi biết chỉ hai năm sáu tháng nữa rồi cũng sẽ cáo chung, tôi mới tìm đến Emotino và bắt đầu viết bằng tiếng Việt. Nhân đây xin sẻ chia kinh nghiệm dạy vợ của mình theo gương báu của người xưa.
Tiệc cưới vừa xong, chiếc xe Toyota Crown mới tinh máy lạnh (hiếm hoi ở thời gian bao cấp năm 1987 khi mà chỉ có vài văn phòng đại diện nước ngoài được “tạm nhập tái xuất” mới có ô-tô máy lạnh, còn các đại quan ở các đại công ty nhà nước thi nhau nhập khẩu xe Lada từ Liên Xô để sử dụng cho được tiếng thanh liêm thanh bạch thanh bần đáp lại lời kêu gọi tiết kiệm của Chính Phủ) đưa vợ chồng tôi về ngôi nhà nho nhỏ (quà cưới của Bố Mẹ vợ tặng chàng con rể hàn vi) là tôi đã thực hiện ngay việc “dạy vợ từ lúc ban sơ mới về” – nghĩa là chưa kịp lì xì em Ngọc tài xế, con Bác Mừng, lái xe của Hiệu Trưởng Đại Học Tổng Hợp, và chẳng kịp khóa cửa. Nội dung tôi nghiêm khắc nghiêm nghị nghiêm trang nghiêm túc nghiêm chỉnh dạy nàng như sau:
1- Từ nay tất cả tiền bạc tài sản tôi tạo dựng nên được, nàng phải đứng tên làm chủ sở hữu. Cấm từ chối trọng trách này. (Sau này, khi chính phủ cấm người dân không được mỗi người làm chủ hơn một chiếc xe, tôi mới miễn cưỡng đứng tên một chiếc, và cho đến nay đó vẫn là tài sản duy nhất mang tên tôi).
2- Nàng phải dùng tiền của tôi để chu cấp cho Cha Mẹ của nàng, giúp các anh chị của nàng, các cháu của nàng. Cấm không được hỏi ý kiến, xin phép, hay báo cáo chi tiết thu-chi kế toán cho tôi gì cả, muốn dùng bao nhiêu thì dùng.
3- Tuyệt đối cấm không được đề nghị dùng gas, chỉ được nấu nướng bằng điện để an toàn cho gia đình (vì phim ảnh hình sự Mỹ cho thấy các cảnh kẻ gian đột nhập vào mở van gas để làm nạn nhân chết ngạt, hoặc khi nạn nhân về nhà bật công tắc đèn là nổ sập cả ngôi nhà trong biển lửa).
4- Muốn đi làm thì đi làm, muốn ở nhà làm nội trợ chăm sóc con cái kiêm nhiệm chức vụ CFO thì cứ nghỉ việc. Cấm không được hỏi ý kiến hay xin phép tôi gì cả.
5- Khi có con thì phải để tôi bồng con, tắm cho con, thay tã cho con, pha sữa cho con bú, bế ru con ngủ, dỗ con khi con thức gào khóc đêm khuya. Nàng phải ngủ say cho đẫy giấc. Cấm không được tranh luận tranh giành tranh cãi tranh đấu đòi quyền tự do thức khuya dậy sớm chăm sóc con.
Và còn nhiều điều dạy dỗ răn đe khác nữa. Tôi thấy thật sung sướng và hạnh phúc vì có được vợ hiền đức, biết nhẫn nhục nhẫn nại cúi đầu chấp nhận các khổ cực khổ ải khổ tâm căng thẳng căng cứng kỹ luật sắt mà người chồng khó tính khó khăn khó chịu đầy độc đoán và độc tài như tôi áp bức áp đặt.
Má tôi hay cứu giúp người. Ba tôi dùng tiền tôi gởi hàng tháng thay vì mua sắm ăn uống vui chơi giải trí hưởng nhàn tìm đến mấy tòa soạn tặng hết cho các trường hợp bịnh hiểm nghèo đọc thấy trên báo chí. Chắc nhờ vậy mà tôi hưởng phúc, may mắn cưới được vợ hiền và dạy vợ thành công chăng? Tôi mà ít phúc đức ắt vợ tôi đã gầm lên uất hận, ném tất tần tật tiền bạc vàng ngọc châu báu và cả tấn giấy tờ đất đai địa ốc vào mặt tôi, ép buộc tôi phải điên đầu bạc tóc quản lý ngần ấy của cải, và bắt tôi phải ngủ sớm thức muộn ấy chứ lị!
Đúng là dạy vợ phải dạy ngay từ lúc ban sơ mới về.
