Hoàng Đạo Thúy và Điện biên phủ 20:42 12-05-2010

Điện biên phủ là chiến thắng của cả dân tộc. Được dạy rất nhiều, nghe cũng nhiều. Thế mà có những thứ phải lên đến đó tôi mới biết. Thật là xấu hổ. Chẳng hạn chỉ huy toàn bộ chiến dịch cung cấp hậu cần là đích thân thủ tướng Phạm Văn Đồng

Nhưng ngạc nhiên nhất là vai trò của cụ Hoàng Đạo Thúy. Trước đây khi loay hoay tìm mô hình cho Tổng hội, tôi đã tìm đến Hướng đạo sinh của huynh trưởng họ Hoàng. Hoàng Việt Anh, một dòng dõi của cụ đã mang đến cho tôi một cuốn sách ố vàng có tên “Trai nước Nam làm gì” còn nguyên chữ ký của cụ.

Anh phải lập chí, từ hôm nay, từ giờ này mới được.

Không ngờ lại gặp cụ ở Mường Phăng, trong sở chỉ huy chiến dịch Điện biên phủ. Một căn hầm, một túp lều và tấm biển trang trọng “Hoàng Đạo Thúy, chỉ huy thông tin chiến dịch”. Thì ra chính cụ là người chỉ huy mạng lưới thông tin liên lạc được coi là hiện đại nhất lúc đó, trong một địa hình vô cùng phức tạp, liên kết hàng chục ngàn lính, hàng trăm ngàn dân công, kết nối pháo binh với bộ binh, chiến dịch với trung ương, mặt trận với các chiến trường khác… góp phần to lớn làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Nếu có lấy ngày 7/5 làm ngày truyền thông của ngành công nghệ thông tin cũng không có gì là khiên cưỡng.

Sau ngày thắng lợi, cụ đã chuyển toàn bộ sưu tập các máy vô tuyến điện sóng ngắn GRC-9, Crosley SCR-694 đàm thoại bằng chữ mật và vô tuyến điện sóng cực ngắn BC-1.000… của các Đại đoàn 308, 304, 312, 316, 351 cho bảo tàng thông tin liên lạc

Nhân ngày 7/5 năm nay, muốn chia sẻ với mọi người những dòng tâm huyết của cụ gửi “trai nước Nam”. Mong các bạn trẻ có ai đó tiếp bước được chí khí của cụ.

Anh thường phàn nàn về cái của hương hoả của ông cha để lại nó nhẹ nhàng quá. Ông cha ta chẳng để lại được cho ta  một cái gì mà mắt thấy được, thật đấy. Nhưng đem nhau tự đâu mà đến cõi đất này, chống phía Bắc, mở phía Nam, mỗi lần thắng đủ làm bất tử cho cả một bộ sử, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu máu vẩy ra rồi, ông cha ta đã để cho ta một cái hương hoả vô cùng quý, đó là chí khí.

Ai dạy được ai cho có chí, nhưng biết rằng trong tâm hồm anh có sẵn mầm mống, nên gọi anh đó.

Anh lập chí ngay để mà làm việc cho Tổ quốc.

Anh đợi thì rồi lại như những người mấy năm trước đã đợi, rồi thấy chậm mất rồi, lần nào cũng chậm mất rồi vì không lần nào quyết tâm làm cả. Cái cảnh vuốt bụng thở dài, nhìn trời mà than vãn phỏng anh có chịu được không?

Nước nhà mong ở anh đấy, đời đợi anh đấy.

Khi nói "anh" là nghĩ cả "chị" nữa.

Trai anh hùng  gái cũng nữ anh hùng.

Gọi là anh thư thì vừa không đúng, vừa tục. Khi kề vai vào công việc thì khăn yếm kém gì mày râu, mà trong nhà siêu đỏ thì chống đỡ, còn hỏi làm gì ai là bồng tang, ai là son phấn. Chém tướng phất cờ sao không phải công việc Bà Trưng, Bà Triệu, cương thường nắng gánh ai đã bằng Thị Thuấn, Thị Kim.

Vì thế Chị không nên khư khư nghĩ hai chữ: "giải phóng" của các bà đòi "quyền". Ai có quyền, ai lung lạc, mà trong một cặp bạn đường trường chia ngay ra làm hai phái đánh nhau. Hãy chung vai mà cùng gánh lấy trách nhiệm, mà khi đọc mấy trang giấy này nhớ cho rằng, anh đó mà cả chị đó.

Chí ta lập, cái chí ấy phải bền, phải mạnh."

HÃY XEM NHỮNG BIẾN ĐỘNG THỊ TRƯỜNG LÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN, HƠN LÀ KẺ THÙ. THU ĐƯỢC LỢI NHUẬN TỪ SỰ KHỜ KHẠO HƠN LÀ TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CỦA NÓ.